Em đã đem đi một trời yêu thương tuổi học trò. Duy nhất màu hoa phượng đỏ mỗi khi mùa hạ đến, em để lại cho tôi ! Và nếu cần, em hãy quay về để lấy nốt màu hoa ấy cho lòng tôi được thanh thản, nhẹ nhàng… Tôi chờ em…

***

Tôi đi qua quãng đời học trò của mình bằng những mùa hoa phượng đỏ rực sân trường, bằng tình yêu tôi dành cho em… tinh khôi nhưng vụng dại!
Em đến trong trái tim tôi rất khẽ khàng, cô bạn mới chuyển trường vào lớp “tinh nghịch” nhất trường và từ nay, thằng “con trai” tôi bắt đầu… rung động. Cảm giác ấy thật lạ…
Ngày qua ngày, những đám mây trắng như bông trôi nhẹ nhàng trên bầu trời quen thuộc nhiều năm lắm rồi mà tự dưng đến hôm nay tôi thấy chúng rất đẹp. Và cả gió nữa, gió cũng khẽ khàng hơn khi đi qua chiếc bàn đầu tiên em ngồi. “ Xóm nhà lá” ( cuối lớp ) xa lắm “Xóm nhà lầu “ ( đầu lớp ) mà sao tôi chẳng thấy xa? Hình như tôi còn nhận ra mùi thơm bồ kết trên tóc em thoảng trong gió. Hình ảnh em cứ xen lẫn với bài vở học tập.

yeu-mau-phuong-vy-va-em

 Những buổi chiều tiếp nối những buổi chiều, tôi cùng em đạp xe trên phố. Một góc đường hai đứa xì xụp ăn chè, quán cà phê nhạc Trịnh Công Sơn… Em chỉ thích ngồi vào chiếc ghế đỏ vì em yêu màu đỏ, yêu màu hoa phượng vỹ. Sài Gòn nắng rồi chợt đổ mưa, thiên thần của tôi với đôi cánh mỏng manh nép vào tôi và tên “phàm phu tục tử” dám hôn lên má nàng tiên trong màn mưa giăng mờ lối về. Tôi ao ước mưa cứ dài mãi… dài mãi không thôi để những nụ hôn đầu đời cũng không dứt.
Xuân qua Hạ đến, chỗ em ngồi đầy cánh phượng từ cửa sổ bay vào. Tôi trở thành “ thi sỹ” làm thơ cho riêng em. Những bài thơ được ép thêm hình cánh bướm, tạo bởi hai cánh hoa phượng đối xứng luôn nằm dưới hộc bàn em. Em nhận được, quay xuống, khẽ gật đầu, tôi bỗng ngẩn ngơ…cứ ngỡ mình ở đâu đó rất xa trong vũ trụ…
Rồi một ngày…nơi em ngồi bỗng trống vắng…Nắng không còn tươi, mây không còn trôi…Em đã xa quê hương. Tôi tự hỏi, sao em chưa bao giờ thổ lộ điều ấy? Em muốn âm thầm xa nơi đây, xa tình yêu tôi dành cho em bằng con tim tinh khôi tuổi 20? Tôi còn lại gì ngoài đổ vỡ… ngoài một bài thơ dang dở ? Em ra đi, đem theo một nửa linh hồn tôi rồi đó ! Rồi đây trên bước đường trần gian, tôi có con tinai, có còn yêu và dám yêu ?
Tôi trở lại trường cũ nhiều lần, ngồi một mình dưới những gốc phượng vỹ có khắc tên viết tắt của hai đứa. Tôi không cố ý tìm em vì tôi muốn nếu yêu, em sẽ có ngày tìm về “yêu thương cũ”. Tôi có lý do yêu thêm những mùa hạ ! Bài thơ cuối cùng tôi chưa bao giờ có ý định viết cho hoàn chỉnh. Em đã đem đi một trời yêu thương tuổi học trò. Duy nhất màu hoa phượng đỏ mỗi khi mùa hạ đến, em để lại cho tôi !
Và nếu cần, em hãy quay về để lấy nốt màu hoa ấy cho lòng tôi được thanh thản, nhẹ nhàng… Tôi chờ em…
  • Hải Triều