Anh đã mất tưởng chừng như có được
Hạnh phúc buồn kẻ đến trước bên em
Nỗi ưu tư chôn kín ẩn lệ kèm
Và anh biết người xem ta là bạn

Lặng bên ai ngày qua rồi lại tháng
Bởi rằng thương nước mắt cạn không lời
Đứng từ xa ôi nỗi nhớ chơi vơi
Tim đau nhói khi duyên thời lỗi hẹn

Này tri kỷ hãy cùng ta cạn chén
Hỡi vần thơ xin giải nén cơn sầu
Ánh nguyệt mờ ẩn hiện giữa canh thâu
Cười nửa miệng khi tình đầu lạc lối

vi-hanh-phuc-chang-cuoi-voi-ke-den-sau

Hoa như mộng sắc ngời sao tàn vội
Để lòng si tim bối rối khôn chừng
Cạnh bên nàng ta chẳng khác người dưng
Tim muốn nói môi lại ngừng chẳng nói

Thu đã về lá vàng phai sắc đổi
Rượu ngày vui ta cáo lỗi không đành
Nếu là em em có hiểu lòng anh
Ngày hạnh phúc ai dành cho kẻ khác

Đàn ngân vang tiếng tung hô cùng nhạc
Góc khán phòng hồn anh lạc nơi nao
Nửa reo vui và một nửa thì thào
Rằng hạnh phúc ta ước ao… đã mất!

© Bạch Tiểu Phụng