Tôi yêu những con đường trồng một loại hoa khi đó đến mùa cả con đường dài giống như sự hòa đồng bất biến. Tôi ghét những con đường người ta trồng xen kẽ Bằng Lăng và Liễu. Bằng Lăng chỉ đẹp khi những bông hoa đầu tiên chớm nở, hoang hóa và chóng tàn khi những cơn mưa đầu tiên mang nỗi đau rơi xuống, xác lá tả tơi, rụng rơi đầy hè, một màu tím biếc. Những bông nào còn xót lại không còn là chính mình, dường như, nỗi đau cũng thế. Còn liễu nhẹ nhàng nhưng yếu đuối, chẳng ai yêu một loại cây như thế, mưa gió là bật ngã, tựa như tình cảm có lúc lung lay.

Tôi yêu những chuyến đi, một mình long dong trên con đường dài, một mình trong xe, ngồi nghe một vài bài hát yêu thích và con đường trải dài, quanh co, vắng lặng. Như thế, độc hành một mình, tâm hồn thấy phóng khoáng, đi đâu và dừng đâu là do mình, dù đôi lúc hơi nguy hiểm, nó vẫn là một chuyến đi dài. Tôi ghét xe bị hỏng, dù là đơn giản như thay lốp xe khi xe bị thủng vẫn là một việc gì hơi vụng về, và nếu như đen đủi, trên quãng đường dài, xe bị thủng 2 lốp là coi như chuyến đi đã giảm bớt hứng thú một phần lớn.

toi-yeu-toi-ghetTôi yêu những người nông dân đơn thuần và chất phác, những gia đình cả nhà bộ đội chân thật. Những cái bắt tay thô ráp, những chén rượu đong đầy.

Tôi yêu những món ăn, vì đó là gia vị của cuộc sống. Một món ăn ngon, một cảm giác mới, một niềm tin vào cuộc sống không gì lay chuyển được “có thực mới vực được đạo” nhưng tôi lại ghét việc vào bếp nhưng đó là điều vẫn thường làm, một gói mỳ tôm, một vài quả trứng luộc, cũng thành bữa cơm.

Tôi yêu những tình cảm bộc phát, những tính cách bốc đồng trong một thoáng, đó là những phút thăng hoa của cuộc sống, là giây phút ấy, con người sống với bản chất, một chút vô tổ chức. Tôi ghét cuộc sống đều đều, những tình cảm dàn trải, nỗi cô đơn trong bóng đêm mỗi khi ở một mình và giấc ngủ không trọn vẹn.

Tôi yêu những con gấu Me To You, có một sự bình an nho nhỏ trong ánh mắt những con gấu mũi xanh lông xám. Những tấm thiệp đã mua, đã viết và nhiều tấm còn giữ lại cho riêng mình và cho riêng cả người nhận. Muốn nhớ được cuộc sống của mình, hãy gán vào mỗi đồ vật một kỷ niệm và như thế, như con búp bê Matryoska, cứ lần lượt mở ra từng giai đoạn cuộc sống mà không nhầm lẫn, sỡ hãi nhất khi không thể nhớ nổi, mình đã như thế nào.

Vì cuộc sống là không chờ đợi như chuyến hải trình trên biển, biến động như “Sông Đông êm đềm”, dữ dội như “Chiến tranh và Hòa Bình”, tình cảm như “Hồng Lâu Mộng”… Con thuyền nào cũng ra khơi, Con thuyền nào cũng đi đến bến, con thuyền nào cũng đi tìm miền đất mới. Và mình không tìm được lời kết cho bài viết này…

  • Gửi từ Đỗ Ngọc Dũng – dungdn1