Một thoáng, ta chợt nhận ra, giữa dòng người hối hả, mấy ai có thể tìm cho mình một người phù hợp để cùng nhau đi tiếp đoạn đường đầy trắc trở. Ấy thế mà chúng ta, cứ tưởng chừng như mãi mãi, vậy mà rốt cuộc, cho đến cuối cùng, anh cũng buông lời đau đớn. Phút giây ấy, em chỉ biết tự hỏi bản thân rằng, phải chăng ta đã xa nhau?…

Cái khoảnh khắc mà anh cầm tay em, lần đầu chúng ta mới vừa gặp gỡ, cũng là lần đầu em cảm nhận được sự ấm áp như vậy. Cái khoảnh khắc anh ôm em vào lòng, nói rằng sẽ chẳng yêu ai ngoài em đâu, bất giác, em cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này. Cái khoảnh khắc anh bắt em nhắm mắt rồi đặt lên môi em một nụ hôn, nó nồng nàn, da diết, đến giờ em vẫn nhớ. Có thể nói là những điều anh làm cho em trước giờ em vẫn luôn nhớ. Anh là kỉ vật quan trọng, giống như một thứ không thể thiếu. Nếu em quên anh, chẳng khác gì em tự đánh mất đi một phần thiết yếu của bản thân mình.

phai-chang-ta-da-xa-nhau

Nhiều lúc em tự hỏi: “Ta yêu nhau đến thế, vậy cớ sao phải buông tay?”. Tự đặt ra cho mình một câu hỏi mà có lẽ suốt đời này cũng chẳng bao giờ trả lời được, cũng chẳng ai có thể thay thế để trả lời nó. Vậy mà em vẫn cố chấp giữ những đau thương mất mát, niềm thương nỗi nhớ vào lòng để đêm về dằn vặt bản thân vì sự ngu ngôc, yếu đuối. Em đáng trách. Em đáng trách vì cứ ảo tưởng vào cái tình yêu gọi là mãi mãi, đáng trách vì quá tin tưởng vào một người như anh, đáng trách vì quá hi vọng về một điều không bao giờ xảy ra. Trong cuộc sống bộn bề, em dám chắc mình rất mạnh mẽ, thế nhưng trong tình yêu, em lại quá mềm lòng…Để giờ đây phải ôm nỗi xót xa mà chẳng ai có thể sẻ chia được.

Em đã từng muốn quen một người khác để thử lại cảm giác yêu và được yêu lần nữa. Sau những lần như vậy, em thấy bản thân mình thật ngu muội. Em cố gắng, nhưng cũng vô dụng. Chẳng ai có thể thay thế được hình bóng của anh, chẳng ai có thể mang đến cho em những cảm giác ấm áp như trước kia, cũng chẳng ai rũ bỏ được những đau thương trong trái tim em. Những ngày sau đó, em phải học cách buông tay, không nắm giữ những thứ đã mất. Em nhớ mình từng rất mạnh mẽ, em không thể yếu đuối thêm được nữa. Em cũng kịp phát hiện ra rằng: ” Chúng ta đã xa nhau “.

-Giấu tên-