Dòng tin nhắn vội vàng em viết lại những yêu thương, những nhớ nhung, những dại khờ cho mối tình đầu lãng mạn. Nhưng rồi cũng chẳng thể nào nói trọn vẹn hết tình em. Bởi vì mãi mãi chỉ là một tin nhắn không bao giờ được gửi đi.

***

Có những buổi tối muộn màng không ngủ được, rồi lại suy nghĩ vẩn vơ, rồi lại nhớ thương những mối tình mong manh đã cũ. Lại phải chăng đã trót vương vấn nên mãi nhớ mong đến như vậy. Cũng đã từng nhủ lòng hãy quên đi những tình thương mến ấy, nhưng rồi cũng chẳng thể nào thoát khỏi màu vàng của ký ức.

Và đêm nay, em muốn nhắn cho anh một đôi lời. Nhưng tất cả chỉ là những tin nhắn vội vàng chưa dám gửi.

Đêm của hôm nay rất dài anh ạ! Ngoài kia là màn đêm đen kịt như muốn bủa vây lấy em vậy. Em mong manh yếu đuối quá phải không anh? Những tưởng rằng đã trải qua những ngày giông tố bão bùng ấy, những ngày không có anh bên cạnh, thì em có thể mạnh mẽ và trưởng thành hơn.

nhung-tin-nhan-voi-vang-chua-dam-gui

Ngày không anh, em loay hoay trong nỗi nhớ, trong miền ký ức khó gọi thành lời. Nếu để đó những yêu thương thì liệu bao giờ mới có thể vượt qua được yêu thương ấy.

Nếu để đó những vụng dại ngây thơ thì đến khi nào em mới là một cô gái trưởng thành mạnh mẽ được chứ.

Nếu để đó những ngọt ngào hạnh phúc thì những buồn đau biết sẽ cất giấu nơi đâu.

Và nếu để đó những tin nhắn vội vàng thì mãi mãi chẳng bao giờ có một tin nhắn gửi thành công. Bởi vì những yêu thương ấy biết chăng chỉ mình em giữ.

Và đêm nay, em muốn nhắn cho anh một đôi lời, nhưng dòng tin nhắn ấy cũng chỉ mình em đọc.

Ngày của hôm nay sao dài đằng đẵng anh ạ. Bởi vì lại một ngày chẳng còn anh đi cùng em nữa.

Em của những ngày cũ, hạnh phúc khi đón chào bình minh cùng với tình yêu và yêu thương ngọt ngào của anh. Mỗi ngày với em thật bình yên và giản dị. Anh cùng em đi suốt đoạn đường, nắm tay em thật chặt và cười thật hạnh phúc. Và em thì cứ liên mồm líu lo như con chim nhỏ, chẳng quan tâm đất trời này, bởi vì đã có anh làm chỗ dựa vững chắc nhất mỗi khi em mệt mỏi.

Em của những ngày cũ, cứ mặc anh chiều chuộng mà chẳng hề lo sợ một ngày không còn anh nữa. Vì em tin vào tình yêu đó, tin vào anh, tin vào người hứa làm em hạnh phúc. Nhưng phải chăng lời hứa đó như một tin nhắn vội vàng chưa kịp gửi đi thành hiện thực. Anh cũng đã soạn sẵn những tin nhắn ấy nhưng chưa kịp gửi tới tương lai.

Em của những ngày cũ, vô tư nghĩ mình là nàng lọ lem trong cổ tích đã tìm được cho mình một chàng bạch mã hoàng tử. Em yêu thương, em mơ mộng, và em hạnh phúc. Cuộc sống ấy như một câu chuyện ngôn tình thời hiện đại. Và em mặc sức thỏa thuê mình trong những trang sách không chữ ấy. Vì tình yêu ấy quá đỗi đẹp đẽ, phải không anh?

Em của những ngày cũ, theo anh la cà khắp phố phường. Những ngày nghỉ mon men kéo nhau lên Note cafe, đắm mình trong mùi cafe trứng thơm lừng, note cho nhau những dòng yêu thương nồng nàn.

Dòng tin nhắn vội vàng em viết lại những yêu thương, những nhớ nhung, những dại khờ cho mối tình đầu lãng mạn. Nhưng rồi cũng chẳng thể nào nói trọn vẹn hết tình em. Bởi vì mãi mãi chỉ là một tin nhắn không bao giờ được gửi đi.

Note lại những yêu thương!

© Hòa Khỉ