Có phải em vẫn có lúc băn khoăn, như thế nào là đủ?

Là như khi xưa em còn bé, bữa cơm có đủ mỗi bát một miếng thịt rim mặn muối.

Là như khi mùa đông tới, có chiếc áo len mẹ cặm cụi đan, đủ ấm cho em mỗi khi đến lớp.

Là như khi vào vụ mùa đông, cánh đồng không cạn nước, mẹ vun từng luống ngô khoai, thấy những nhánh non lên mơn mởn, mẹ mỉm cười bởi Tết này sẽ đủ đầy hơn.

nhu-the-nao-la-du

Là như khi em lớn khôn, bước chân nhanh hơn để đi qua nhiều vùng đất. Em sẽ thấy đôi mắt nhoè cay, khi thấy những em bé mồ côi mong một bữa cơm ngon có thêm con cá, bát canh. Em sẽ thấy thương nhiều hoàn cảnh khó khăn, chỉ mong được sum vầy với gia đình, không tha hương đất khách tìm từng manh áo ấm.

Em sẽ thấy bao mảnh đời bất hạnh, chỉ mong có đủ tay chân để bới khoai, dỡ sắn, mong qua những cơn cơ cực bần hàn.

Có phải em vẫn băn khoăn, đủ đầy trong cuộc sống này như bỏ muối vào trong biển nước, mãi chẳng đủ mặn mòi. Cứ kiếm mãi, tìm mãi…

Nhưng em ạ. Đừng mãi hoang mang cuộc sống của em, đừng mãi với theo những điều xa xôi quá. Thế giới này cũng như ánh mặt trời, em không thể chạm đến khối hình rực rỡ ấy, nhưng em vẫn cảm nhận từng ngày ánh ban mai lấp lánh, phải không em?

Hãy cứ luôn mỉm cười. Đó mới là đủ đầy em nhé!

• Ruby Vân Anh <ruby.vananh@>