Mùa thu đẹp lắm và em cũng vậy. Trong ánh chiều hoàng hôn của một ngày sắp tắt, ánh mắt tôi dõi theo từng chiếc lá mỏng manh rơi trên con phố vắng cho mắt ai nhìn xa xăm để tự hỏi đã bao lần đặt chân đến nơi này với người yêu dấu.

“Thu đã chớm qua ta vào sắc lá
Áo hàng cây vuơng cả buồn vui
Ai lặng đứng như dòng sông yên ả
Cuốn trôi tôi – một mảnh mênh trời”.

Hôm nay trời vào thu, có phải chăng là thế? Mỗi mùa trong năm đều mang những âm thanh riêng, màu sắc riêng, nhưng có lẽ tôi đã ưu ái cho mùa thu hơn cả. “Mùa thu Hà Nội” – nó mang trong mình một vẻ đẹp đằm thắm, dịu dàng mà kiêu sa. Với tôi, mùa thu Hà Nội thật tuyệt: đó là khi lang thang ngắm hoa sữa nơi công viên Thủ Lệ một chiều lộng gió, là khi dạo bước dưới những hàng cây lát già cỗi dọc hai bên con đường Đê La Thành cũ kĩ, còn là cảm giác ấm áp khi nhâm nhi một tách cà phê bên Hồ Tây vào mỗi sáng chủ nhật… Tất cả dư vị đó làm tôi thêm sung sướng khi lại sắp được tận hưởng nó, bởi vì có lẽ trời đã vào thu.

Hôm nay trời vào thu – thật vậy. Hình như cái nắng đã không còn gay gắt nữa, sân trường giờ đây đã không còn những màu đỏ hừng hực của hoa phượng, không còn sự rực rỡ trong màu tím ngẩn ngơ của những hàng bằng lăng, không còn tiếng ve râm ran trên từng con phố… mà chỉ có chút gió, gió nhẹ và sự bâng khuâng.

Mùa thu khiến cho con người say mê vì vẻ đẹp đến lạ lùng của nó, chẳng thế mà các thi sĩ, tác gia thường tìm cho mình những tín hiệu riêng để nhận biết mùa thu. Chẳng hạn như Đoàn Chuẩn đã cảm nhận thấy tiết thu trong mùi thơm của cốm ủ lá sen, còn Nguyễn Đình Thi nhận ra thu trong làn hương cốm mới, Trần Đăng Khoa biết thu về khi hoa cau rụng vào những thoáng heo may… còn tôi, tôi nhận ra mùa thu này qua ánh mắt của em nhìn tôi trong chiều Hà Nội, ánh mắt ấy vẫn làm tim tôi phải thổn thức thật nhiều, rất quen thuộc nhưng cũng rất đỗi gần gũi; tôi yêu cái khoảng nắng mùa thu trong đôi mắt em bởi khi nhìn vào đó, tôi cảm thấy mình có một sự bình yên đến lạ kì…

mua-thu-cho-em

Mùa thu cũng đã đến thật rồi – thật đẹp và lạ lùng, như chính tình yêu của tôi dành cho em vậy (Ảnh minh họa)

Vậy là lại thêm một lần trời đất Bắc nhịp nối vào thu. Nhưng tôi vẫn thắc mắc “Tháng tám mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ?…”. Khi mà từng bước chân còn nhẹ nhàng, chậm rãi như nhuốm màu cho cái không gian còn đang xoay tròn trong những ngọn gió giao mùa; khi mà còn thoáng chút ngỡ ngàng và bối rối khi chợt nghe thấy tiếng chuông nhà thơ vang lên từ con phố Nhà Chung; khi mà tiếng cười của em bỗng trong vắt tan lịm vào vị đắng huyền ảo của giọt ca phê rồi hoà cùng dòng người xuôi theo từng con phố… tôi chợt thinh lặng, bồi hồi ngắm những chiếc lá lấp lánh đang vẫy đùa trong gió khi dạo bước trên đường Thuỵ Khuê rẽ về Lạc Long Quân…

Tháng 8 – nó mang độ chín rộ của một ngày mùa Hạ. Có lẽ cái thời khắc giao mùa dìu dịu này là không đủ để cho mùa thu chín vàng trên màu của lá, không đủ để đậm đà thêm hương của mùi hoa sữa, không đủ để thêm phần ngọt ngào nơi gánh cốm xanh dọc hai bên đường Phố Cổ và càng không đủ làm sáng bừng như một ngày nắng Hạ, nó chỉ đủ thêm hương sen đượm nồng để có thể làm ngan ngát một chiều hồ Tây…

Có ai biết rằng những bông sen cuối Hạ đang cố gắng toả hương như đón mừng hoa cúc mùa thu đang còn ngập ngừng chưa muốn nở. Để sáng nay ta bỗng thật sự băn khoăn không biết chọn cho mình một bó cúc tinh khôi hay những búp sen đầy sức sống? Tôi đã chọn sen cho một chút gì đấy còn vương vấn mùa hạ cháy bỏng một niềm yêu; Tôi cũng đã chọn sen cho em – em thích chứ, thơm ngào ngạt mà trong vắt giọt yêu thương?

Mùa thu đẹp lắm và em cũng vậy. Trong ánh chiều hoàng hôn của một ngày sắp tắt, ánh mắt tôi dõi theo từng chiếc lá mỏng manh rơi trên con phố vắng cho mắt ai nhìn xa xăm để tự hỏi đã bao lần đặt chân đến nơi này với người yêu dấu. Và ở ngoài kia mùa thu cũng đã đến thật rồi – thật đẹp và lạ lùng, như chính tình yêu của tôi dành cho em vậy…

  • Gửi từ: trang_vk492919@