Bình yên có phải là được trong vòng tay một ai đó…

Bình yên có phải là thấy người ta mỉm cười hạnh phúc …

Bình yên có phải là được sống chung một mái nhà và có những đứa trẻ…

Bình yên có phải rất mong manh phải không bạn…?

Bình yên là một thứ mà con người luôn tìm kiếm, ngay cả bản thân nó cũng vậy, cũng ao ước được bình yên.

Bình yên ở đây không phải là nhắm mắt xuôi tay cho mọi việc trôi qua một cách êm đềm chậm rải, không phải là thẫn thờ trước cuộc sống và vô tâm với mọi người xung quanh.

Nó đã hai mươi bốn tuổi, đã qua mười tám năm không còn bình yên và bắt đầu có ý thức về cuộc sống của bản thân. Từ lúc bé thơ, cha mẹ đã dạy rằng cố học giỏi, thật thà và khiêm nhường trong mọi chuyện thì sẽ có thành công. Và nó còn nhớ mãi câu nói của một người : “ Con người ta đừng nhìn bề ngoài mà đánh giá được bên trong của họ”. Và nó đã nghe theo và trưởng thành.

Trải qua những năm tháng thời học sinh, thứ mà luôn xuất hiện trong đâu nó đó là chữ “ tình”. “Tình” ở đây không phải là tình yêu, tình cảm bạn bè hay tình cảm gia đình không, mà nó còn bao quát cả tình thương với mọi người, mọi vật xung quanh. Nhưng có phải vì chữ đó, mà nó đã lớn lên theo cảm xúc của một còn người chỉ có tình cảm. Dù quay mặt đi nhưng nước mắt vẫn còn đọng lại, dù vô tình nhưng tâm thức luôn nhức nhối.

mong-binh-yen-se-den-ben-ban

Lặng lẽ với cuộc sống sau 18 năm sau, nó đã trưởng thành thật sự, cách nhìn nhận tuy còn non nớt nhưng đã nhận thức đúng hơn về thứ gọi là “tình cảm”. Có phải do hoàn cảnh sống và thái độ nhìn nhận cuộc sống khi còn thơ dại đã ảnh hưởng đến nó như vậy không? Có phải do những uất ức, những tổn thương mà nó gánh chịu đã đè nén cảm xúc chân thật, và nó chỉ sống dựa trên những tình cảm xung quanh mà thôi.

Nó nhận thức về tình yêu, khi nó yêu em chân thành, tình cảm nó dành cho em thì chỉ có em là người hiểu nó. Nó yêu em trong những buổi chiều mưa đón em, yêu em trong những lúc đi dạo quanh cong đường hồ thân quen, yêu em khi nắm tay nhau và dạo bước dưới gió trời mát mẻ, nó yêu em bằng tất cả trái tim nó. Nhưng có phải vì thế mà nó đã tổn thương? Đừng nói rằng con trai không bị tổn thương nhé! Khi con trai bị tổn thương, đau đớn như từng vết chém trong tim và hình ảnh người con gái đó sẽ mãi luôn trong tâm trí nó.

Thế rồi nó vượt qua mối tình đầu ngọt ngào nhưng không thể uống được, đằm thắm nhưng không thế giữ được. Nó lại mang một tình yêu đơn phương với một cô bạn. Và nó chỉ biết sống bằng nụ cười của cô ấy, bằng tiếng nói, bằng ánh mắt, bằng tất cả những gì của cô ấy. Nó yêu và bất chấp những sai trái của cô ấy, bất chấp cả tình thương xung quanh nó và … nó nhận ra một điều, nó đã vô tình đánh mất tất cả vì một mối tình đơn phương.

Nó nhận thức về tình cảm gia đình, phức tạp nhưng ấm áp, đôi khi đau khổ nhưng lại trưởng thành hơn. Nó đủ lớn để nhận thức về bản thân, về gia đình. Nó không còn trách móc vì sao lại không ai quan tâm nó mặc cho nó ốm đau nằm một góc, nó đau đớn khi thấy gia đình có chuyện nhưng bình tỉnh giải quyết, và nó hiểu được con cái là cầu nối của cha mẹ…Nó nhận thức về tình bạn, có lẽ tình bạn là thứ luôn tồn tại trong nó. Nó đã từng nghe: “ Khi bạn cảm thấy cô đơn hụt hẫng nhất hãy nắm lấy cánh tay ai đó gần nhất, hãy dựa vào một bờ vai của ai đó, hãy gọi điện hay nhắn tin với những người bạn hiểu bạn, hãy gặp gỡ và chia sớt nỗi buồn hay gánh nặng đi.” Trong cuộc sống không thể thiếu được “ tình bạn”. Nó đã nhận thức tốt hơn về tình bạn và những gì người ta nói về bạn. Nó không dùng từ “bạn bè” mà chỉ dùng từ “ bạn” để nó luôn cảm nhận được quanh nó luôn có bạn. Mặc kệ ai là bè, nó không quan tâm, chỉ cần minh sống tốt với bạn và không hổ thẹn với lương tâm mình… Những khó khăn không thể vượt qua khi không có một người bạn hiểu mình. Và hãy lắng nghe con tim mình…Ngày tháng đang dần trôi qua, nó biết quỹ thời gian nó còn không nhiều nữa rồi, thế nên nó sống với tất cả niềm tin và ý chí, dù nó biết nó đang trong lúc khó khăn nhất, đau buồn nhất. Nhưng nó tin rằng với chữ “ tình” mà nó gìn giữ gắn kết hơn mười tám năm nay sẽ để cho nó một cách sống tốt nhất.

Nếu bạn nói tôi luôn đau buồn…

… Đúng đấy! Tôi đang đau buồn vì những chuyện buồn của bạn và của chính cuộc sống này…

Nếu bạn nói tôi đang vô tâm…

… Đúng đây! Tôi đang vô tâm với sự vô tâm của bạn để có thể luôn quan tâm đến bạn…

Nếu bạn nói tôi là người yếu đuối…

… Đúng đấy! Tôi yếu đuối để nhìn nhận mọi tình thương từ nhỏ bé đến lớn lao…

Nếu bạn nói tôi là người đa cảm…

… Đúng đấy! Tôi là người đa cảm để tôi có thể cảm nhận và chia sẻ mọi nỗi đau của mọi người xung quanh mình…

Đêm dài, ngồi viết lên những dòng tâm sự cho những điều xảy ra với bản thân, những điều cảm nhận và để động viên niềm tin của bản thân… Cũng như cho người mà tôi yêu thương nhất. Mong bình yên sẽ đến bên bạn…Chỉ đơn giản là một điều bình yên… ”

  • Gửi từ Lê Minh Trí