Em vẫn là em, vẫn yêu anh rất nhiều, và vẫn ngốc nghếch tự mình cho tình yêu của mình một “cơ hội”. Em sẽ lại vui cười khi gặp anh, lại hết giận thật nhanh, dù có lẽ anh không biết rằng em giận. Chỉ mong rằng ngày nào đó anh sẽ hiểu em hơn một chút. Hiểu rằng em cũng là con gái, cũng biết hờn giận, biết buồn và rất mau nước mắt.
 
***
“Chị à, đôi khi mình cho người ta nhiều cơ hội quá người ta sẽ không còn biết giá trị của mình” lời cô gái ấy nói với tôi khi tôi khuyên cô ấy đừng giận bạn trai nữa. Cô gái ấy tính rất trẻ con, nhưng tôi không thể phủ nhận rằng cô ấy yêu bạn trai mình rất nhiều, hơn thế nữa người con trai ấy lại là bạn thân của người yêu tôi. Thế nên tôi không muốn họ phải chia tay vì những chuyện nhỏ như thế. Tôi đã cố gắng nói những lời tốt đẹp để cô gái ấy thôi giận dỗi. Bạn trai tôi thì lúc nào cũng bên cạnh an ủi chàng trai ấy. Chúng tôi đều cố gắng. Nhưng tôi biết chúng tôi chỉ là phụ, cái chính vẫn là chàng trai ấy có biết cách cứu vãn mối quan hệ ấy hay không. Tất nhiên chuyện tình yêu phải để người trong cuộc giải quyết chứ.
Trở lại với tình yêu của mình. Tôi hí hoáy với cái video clip của phần mềm mới tải về. Không phải là clip bình thường, tôi ghép vào đó là những khoảnh khắc của tôi và anh bên nhau, vì ngày mai là kỉ niệm ngày quen nhau của hai đứa. Cố làm cho xong, cười mãn nguyện và gửi nó cho anh lúc 00:01. Rồi tôi chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau vẫn nhớ cuộc hẹn của anh, tôi lựa chọn quần áo và chuẩn bị chu đáo tất cả chỉ chờ tin nhắn của anh như thường lệ rằng: “Anh đang chạy ra nhà em, em chuẩn bị nhanh nhé”. Tôi chờ, chờ và chờ. Thời gian cứ trôi qua chẳng thấy tin nhắn nào của anh. Định gọi cho anh nhưng lại nghĩ anh đang bận, anh sẽ gọi cho mình nhanh thôi. Rồi cứ thế tôi ngủ quên lúc nào không hay, tay vẫn cầm điện thoại. Tiếng chuông tin nhắn reo vang. Tôi giật mình thức giấc. “Bạn có tin nhắn mới từ ANH”, tôi vừa mở tin nhắn vừa cười. Nội dung tin nhắn ngắn gọn lắm: “Anh bận công việc. Chúc em buổi tối vui vẻ”, nụ cười trên môi tôi vụt tắt. Tôi buồn bã thay quần áo ra và tiếp tục những công việc thường ngày.
hay-hieu-em-hon-mot-chut-duoc-khong-anhĐến tối, tôi cũng chẳng thấy tin nhắn của anh. Tôi nằm ngủ thiếp đi rồi lại giật mình thức dậy bởi tiếng chuông tin nhắn. Có lẽ do mong chờ nên tôi rất nhạy tỉnh với tiếng chuông ấy. Là tin nhắn của anh. Anh bảo tôi gửi số của cô gái ấy cho anh, cô người yêu của bạn thân anh. Tôi giận dỗi và gửi nhanh số điện thoại. Nhưng sau đó, tôi suy nghĩ về ngày hôm nay, tôi không còn giận mà chỉ thấy rất buồn. Tôi khóc. Tôi không biết mình khóc vì điều gì. Tôi khóc vì anh bỏ rơi tôi, vì tôi thấy tủi thân, vì ngưỡng mộ cô gái ấy được giận, được khóc, được người yêu tìm cách làm hoà. Vì tôi chưa bao giờ được anh nâng niu như thế.
Tôi đã nhiều lần khóc, nhiều lần giận anh. Nhưng tất cả đều chỉ là âm thầm. Có những lần anh còn không biết là tôi đang giận. Đến nhiều ngày sau đó anh nghe bạn tôi nói về chuyện tôi khóc thì anh mới biết đã làm tôi buồn. Tôi lại quá thương anh nên chưa bao giờ giận anh quá lâu, dù anh có xin lỗi hay anh không biết tôi buồn thì chỉ vài ngày sau đó tôi lại yêu anh như lúc đầu. Ngay lúc này, tôi nhớ lại lời của cô gái ấy nói với tôi. Có lẽ là đúng, tôi đã quá nhiều lần tha thứ nên anh không trân trọng tôi chăng.
Tôi biết anh xin số điện thoại của cô gái ấy cũng không có gì mờ ám, anh chỉ đang cố giúp người bạn thân của mình, cố níu giữ tình yêu dùm người ta. Nhưng tôi thật sự không biết liệu anh có nghĩ nếu một ngày tôi giận dỗi, hét vào mặt anh và chặn số như những người con gái khác làm với người yêu của họ thì anh sẽ làm gì? Ai sẽ giúp anh níu giữ tình yêu, ai sẽ an ủi anh, và có ai dám bỏ rơi người yêu của họ để giúp anh giải hoà với người yêu của anh không?
Bây giờ cũng đã qua ngày mới rồi. Qua ngày kỉ niệm rồi. Ngày kỉ niệm chỉ với hai tin nhắn không liên quan. Và em vẫn là em, vẫn yêu anh rất nhiều, và vẫn ngốc nghếch tự mình cho tình yêu của mình một “cơ hội”. Em sẽ lại vui cười khi gặp anh, lại ôm lấy anh và khẽ nói “Anh chạy xe cẩn thận” mỗi tối khi anh đưa em về trước cổng nhà, lại đón nụ hôn nhẹ nhàng của anh lên môi em trước khi vào nhà. Lại hết giận thật nhanh, dù có lẽ anh không hề biết rằng bây giờ em đang rất giận và rất buồn.
Em khờ lắm đúng không anh?
Đúng thế nhưng em yêu anh rất nhiều. Chỉ mong rằng ngày nào đó anh sẽ hiểu em hơn một chút. Hiểu rằng em cũng là con gái, cũng biết hờn giận, biết buồn và rất mau nước mắt.
  • Kim Anh