Hồi bé, tôi ước mơ làm MC vì mọi người thường khen tôi có khuôn mặt ăn hình, nói giọng dõng dạc, diễn cảm. Mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi thường cầm chiếc lược màu vàng làm micro và bắt đầu chương trình chúc bé ngủ ngon cùng chị “lược vàng”. Ở lớp, dù hát không hay, nhưng chương trình thi hát nào tôi cũng có mặt, để đọc lời chào, lời tựa mở đầu. Bất cứ cuộc thi kể chuyện nào, thấy tôi, các bạn thi khác đều e dè. Tôi tự tin lắm và thích thú nữa. Bố mẹ cũng tự hào khi thấy tôi còn bé mà nói năng mạch lạc, trôi chảy giữa chốn đông người, ai cũng phải khen ngợi.

Một ngày, cổ họng của tôi đau rát, tôi nghĩ do mình uống nước đá lạnh quá nhiều trong thời tiết hè oi bức. Rồi mẹ mua cho tôi vài viên kẹo ngậm chữa đau họng. Thế nhưng, một lúc lại càng đau hơn. Bố đưa tôi vào viện, bác sĩ bảo tôi bị viêm amidan cấp cũng thường gặp ở trẻ cùng tuổi tôi. Mọi chuyện chẳng có gì xảy ra nếu như tôi không bị tái phát nhiều lần, bố mẹ tôi lo lắng về sức khỏe tôi, tôi thường bị sốt khi mỗi lần đau họng. Tôi được quyết định sẽ cắt amidan. Một thời gian sau đó, tôi không được phép nói chuyện và uống thuốc theo điều trị. Đó là quãng thời gian cơ thể tôi có nhiều sự thay đổi, đang phát triển theo lứa tuổi dậy thì. Và cuối cùng, giọng nói tôi không còn như trước, tôi đã khóc rất nhiều cho cái giọng nói lạ lẫm của mình. Một chất giọng khều khào và khô khan. Tôi đã nghĩ sẽ từ bỏ ước mơ làm người dẫn chương trình.

hay-de-con-tu-quyet-dinh-cuoc-doi-minh

Năm tôi 18 tuổi, khi lựa chọn trường đại học bố mẹ khuyên tôi nên thi trường khối ngành tài chính-ngân hàng, khi đó bố tôi làm giám đốc chi nhánh ở ngân hàng lớn, mẹ tôi làm kế toán cho bệnh viện tỉnh. Tôi sẽ có một tương lai ổn định và không cần lo nghĩ nhiều. Tôi may mắn hơn nhiều bạn bè cùng trang lứa lúc đấy, khi chẳng bao giờ phải tính toán cho cái đầu ra sau này. Biết thế, nhưng lúc nào tôi cũng canh cánh trong lòng ước mơ theo nghiệp báo chí truyền hình. Tôi đăng kí 2 khối thi, khối A thu tài chính và khối D thi báo chí.

Ngày biết điểm thi, tất cả mọi người trong gia đình đều vui mừng khi tôi đỗ 2 trường với cùng số điểm 24. Bố mẹ tôi đều nguyên là sinh viên tài chính, gặp và yêu nhau thời đại học. Với họ, trường tài chính là nơi đầy kỉ niệm hạnh phúc, và là môi trường đào tạo chất lượng vì thế bố mẹ đã khuyên tôi theo học ở đấy. Hồi ấy, tôi mãi chỉ là đứa trẻ trong mắt gia đình, và chính tôi cũng không biết ước mơ của mình, những điều mà tôi thật sự mong muốn. Tôi nghe theo lời bố mẹ một cách tự nhiên.

Tuần đầu ra Hà Nội nhập học, tôi biết thầy giáo chủ nhiệm khoa là bạn cùng thời đại học của bố tôi nên tôi được ưu ái làm lớp trưởng. Vốn dĩ cấp 3 tôi cũng làm bí thư đoàn trường nên việc được làm lớp trưởng dù điểm số thi vào không thực sự cao, cũng không khiến tôi cảm thấy ái ngại với các bạn trong lớp. Mọi chuyện khá suôn sẻ, tôi bắt đầu với việc học tập ở trường, và tham gia câu lạc bộ, đội tình nguyện ở đấy. Với tôi niềm vui là khi hô hào mọi người cùng chung tay vì những việc làm cộng đồng, tôi thấy tuổi trẻ sao mà luôn tràn đầy năng lượng đến lạ lùng.

Nhưng có lẽ việc tham gia vào Radio của trường là điều có ý nghĩa nhất với tôi. Trước đây tôi thường thích đọc những lá thư, những dòng tâm sự hay những câu chuyện, nhưng giờ đây khi giọng đọc không còn trong trẻo và truyền cảm như trước, thì tôi quyết định nộp đơn vào vị trí biên tập. Tôi được nhận với bản thảo chương trình được đánh giá khá cao. Và đấy chính là bước đầu tiên tôi trở lại với ước mơ thuở nhỏ, niềm khao khát từ bấy lâu.

Bây giờ, tôi đã tốt nghiệp học viện tài chính vài năm, có lẽ bạn sẽ nghĩ tôi đang làm ở ngân hàng hay phòng kế toán của doanh nghiệp nào đó? Nhưng không, công việc của tôi là ở phòng biên tập chương trình của kênh truyền hình cáp. Những năm tháng đại học, tôi tham gia cộng tác viên và khi trường được nhận vào làm dù không hề tốt nghiệp ở một trường chuyên ngành về báo chí, biên tập truyền hình. Trong đầu tôi luôn xuất hiện nhiều ý tưởng mới, mong muốn được cống hiến và với nhiệt huyết tuổi trẻ, tôi đã theo đuổi đam mê khi không ít lần tôi nghĩ đã từ bỏ nó.

Cuộc sống là thế, luôn chứa đựng vô vàn những bất ngờ.Và trong hằng trăm những lối rẽ ngang dọc, lần đầu tiên tôi quyết định đi theo tiếng gọi của trái tim, và ít nhiều tôi đã thành công.

Còn về bố mẹ tôi, họ từng hoài nghi tôi, nghĩ rằng vì tôi thích thú hơn là nghiêm túc trong công việc này, và rồi họ thấy tôi đã thật sự trưởng thành, cứng cáp đi trên đôi chân của mình. Đó cũng chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của các bậc làm cha mẹ. Cuối cùng, họ đã nhìn tôi thật trìu mến như một sự thừa nhận những nỗ lực của tôi.

Cuối năm nay, tôi sẽ đón một thiên thần chào đời. Chồng tôi thỉnh thoảng vẫn bảo, cấm cho con tôi theo nghề của mẹ, khi mà mang bầu đến tháng thứ 8 tôi vẫn tất bật với chương trình mới. Tôi nhoẻn miệng cười và bảo: “Con em sẽ tự quyết định cuộc đời”.

•  Kim Chi <kimchi179@>