Ngày mai vẫn sẽ đến như quy luật thường ngày của nó, ngày mai em lại bận rộn với cuộc sống với những dự định còn đang dang dở. Ngày mai gió lạnh mùa đông sẽ ngừng qua đây, nắng xuân lại trở về. Ngày mai em sẽ hạnh phúc với một người nhưng không phải anh.

***

Mùa đông lạnh buốt vẫn còn nán lại nơi đây cùng những cơn gió thổi tung làn tóc rối buông xõa ngang vai của em. Như một sự vô tình hay thói quen thường ngày, em lại chọn cho mình một bộ váy màu xanh nhạt cùng chiếc áo dạ quen thuộc để bước ra ngoài kia hòa vào dòng người đông đúc, ồn ào, hòa vào những bận bịu của cuộc đời để quên đi những ngày đã qua.

Chúng ta đã cùng nhau tạo ra hạnh phúc trên một quãng đường của dòng đời, ngỡ rằng tìm được nhau giữa sự khắc nghiệt của tạo hóa và lòng người thì sẽ được bền lâu mãi mãi, nhưng chính chúng ta lại thay đổi tât cả. Hạnh phúc không còn là của ngày hôm nay nữa mà vốn dĩ đã thuộc về quá khứ – nơi mà em đều không muốn quay lại dẫu trái tim vẫn còn thổn thức những nhịp đập xưa cũ. Học cách quên đi ngày xưa, quên đi hình ảnh một ai đó không phải là bài học trong một tháng hay một năm, mà đó là cả một đời, cũng bởi em biết trái tim mình đã yêu rất thật và cũng đã đau rất sâu.

Em trốn mình giữa dòng xe cộ tấp nập, giữa những âm thanh của tiếng đời để giấu đi nỗi buồn trong khóe mắt, để giấu đi nỗi cô đơn lạnh giá trong lòng và để quên đi anh trong giây phút. Người ta bảo chuyện tình yêu tan – hợp, hợp – tan là lẽ thường tình còn em lại luôn tin nó là mãi mãi để giờ đây trái tim lại thêm một lần tổn thương.

hanh-phuc-moi-khong-phai-la-anh

Những nơi em và anh từng qua, giờ tất cả vẫn vậy, nhưng chỉ còn em lặng lẽ ngồi nhâm nhi tách cà phê nơi quán vắng, chỉ còn em hát một mình dưới hàng cây lao xao mỗi đợt gió về, chỉ còn em đọc những cuốn sách cũ…Nhiều khi bất giác em lại ngỡ anh đang bên em nhưng giật mình quay sang thì đó chỉ là ảo ảnh. Phải chăng em đang nghĩ đến anh, nơi đâu cũng là hình ảnh anh? Phải chăng vì trái tim vẫn chưa thể học tự làm những thói quen khi không anh? Phải chăng em đang chông chênh giữa đôi bờ thực tại – quá khứ? Và mắt em lại nhòa đi trong ánh nắng chiều bởi sự thật là anh đã xa, xa thật rồi!

Em không biết khi nào cánh cửa trái tim em lại mở cửa thêm lần nữa, khi nào nụ cười lại trở lại trên môi, khi nào đêm không còn nấc nghẹn ngào trong những tiếng khóc cô đơn, tủi hờn? Và khi nào có thể quên được anh?

Ngày mai vẫn sẽ đến như quy luật thường ngày của nó, ngày mai em lại bận rộn với cuộc sống với những dự định còn đang dang dở. Ngày mai em vẫn sẽ mặc bộ đồ đẹp nhất nhưng không phải để đến gặp anh, ngày mai em sẽ vẫn nhâm nhi tách cà phê, vẫn đọc sách…vẫn những thói quen cũ nhưng không phải sẽ cùng với anh. Ngày mai gió lạnh mùa đông sẽ ngừng qua đây, nắng xuân lại trở về. Ngày mai em sẽ hạnh phúc với một người nhưng không phải anh.

  • Cua Đá