Lớp tôi hầu như chưa có đứa nào có bạn gái, nhưng thằng Minh si-líp bảo nó đã từng đá một đứa rồi nên có lẽ nó sẽ truyền kinh nghiệm cho bọn tôi.

***

Một ngày nắng đẹp, tôi đến trường đại học lấy bằng tốt nghiệp. Cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay, tôi cảm thấy vui sướng làm sao vì đã phải chịu đựng biết bao vất vả, tủi nhục mới có được nó.

Tôi nhớ lần bị ông thầy thể dục bắt lau toa-lét, nhớ những lần bị thầy cô la mắng vì những lỗi không phải của mình, nhớ những lần làm bài tập nhóm mà hai ba đứa tôi phải làm hết phần cho một nhóm cả mười người. “Vậy là mình đã thoát”, tôi thầm nghĩ.

Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến những lần trốn học đi đá PES với chúng nó, nhớ những lần trốn học đi chơi với người yêu, nhớ những lần trốn học chỉ vì thích trốn học. Tôi thấy hơi tiếc vì bây giờ mình không còn được tận hưởng cảm giác trốn học nữa. Bạn biết cảm giác ấy tuyệt vời như thế nào rồi đấy.

hai-chiec-luoc

Đáng lẽ phải đi học mà mình lại trốn học. Nó khác hẳn với cảm giác được nghỉ học. Tội lỗi có hương vị ngọt ngào như trái táo cấm mà tổ tiên của chúng ta là A-đam và Ê-va đã hái trộm. Dù sao thì bây giờ tôi cũng đã cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay và cảm thấy tinh thần thật sảng khoái. Đang tung tăng đi ra lấy xe thì tôi giật mình nghe tiếng gọi:

– Kiên!

– Ơ Hà Anh đấy à?

– Ừ. Cậu cũng đến lấy bằng à. Cho tớ xem bằng của cậu nào.

– Lâu lắm không gặp cậu nhỉ. Mình còn không biết cậu cũng học trường này cơ.

Thực ra đó là lời nói dối. Trong bốn năm học đại học, tôi cũng vài lần thấy Hà Anh nhưng không đến chào cô ấy. Ngăn cách giữa tôi và cô ấy là một kí ức buồn…

***

Vào lớp tám, tôi và Hà Anh học cùng lớp với nhau. Nhưng mọi chuyện bắt đầu từ hồi lớp chín. Mấy thằng lớp tôi bắt đầu lập ra một hội rất hay ho gọi là Hội soi gái.

Bạn không biết cái hội đấy tuyệt như thế nào đâu. Chúng tôi sẽ cùng nhau đi soi gái trong trường và ở các trường khác, nghe nói gái Giảng Võ và Trưng Vương xinh lắm, và không chỉ soi không đâu, chúng tôi còn phải cưa đổ được một em nào đó.

Đó là phần hay nhất, lớp tôi hầu như chưa có đứa nào có bạn gái, nhưng thằng Minh si-líp bảo nó đã từng đá một đứa rồi nên có lẽ nó sẽ truyền kinh nghiệm cho bọn tôi.

Ngoài ra chúng nó còn bảo hàng tuần hội sẽ tổ chức xem phim người lớn và ai vào hội sẽ được đọc truyện “Cô giáo Thảo”, tôi tò mò lắm không biết đấy là truyện gì nhưng nghe bọn nó bàn tán có vẻ hay lắm. Hồi đấy internet còn là một khái niệm mới mẻ chứ như bây giờ tôi đã lên google search một phát là ra rồi.

Hội gồm những đứa nghịch nhất lớp như Tuấn Xêkô và Minh si-líp. Bọn nó đều ghét Hà Anh, nên tôi cũng thấy ghét con bé ấy.

tụi nó lập hội soi gái

Trong lớp chẳng có đứa nào dở hơi như nó, không bao giờ chịu quay bài kể cả môn giáo dục công dân, mà làm được bài thì chẳng bao giờ chịu nhắc ai, rồi thằng bên cạnh quay bài thì dọa mách cô, làm như thế là chưa đủ, nó còn hay bênh vực thằng siêu nhân, một thằng tính tình điên khùng mà cả lớp đều ghét.

Trớ trêu thay, đầu năm lớp chín, thầy chủ nhiệm chuyển tôi xuống ngồi cùng bàn với Hà Anh.

“Ôi giời ơi, sao thầy nỡ bắt em ngồi cạnh con hâm đấy cơ chứ!”, tôi thầm than vãn khi nghe thầy bảo chuyển chỗ. “Khốn nạn cái thân tôi, từ nay làm sao quay bài được nữa”

Tôi dọn đồ sang chỗ ngồi mới của mình. Chào đón tôi là cái nhìn nghi hoặc của Hà Anh. Có lẽ nó cũng ghét tôi như tôi ghét nó bởi vì tôi là người bình thường còn nó là đứa kì quặc. Nhưng tôi đã nhầm, mặc dù hơi khó tính nhưng nó đối xử với tôi rất tốt.

Có lần tôi đau bụng, nó đưa lọ dầu cho tôi bảo xoa vào bụng, còn lúc tôi kêu đói, nó đưa cho tôi bịch sữa tươi của nó. Dù vậy, tôi vẫn không ưa nó bởi một lẽ: nó quá tốt. Tôi tin rằng tất cả mọi người đều xấu xa và nếu không xấu xa thì chẳng qua là vì họ không có cơ hội để được xấu xa.

Nhiều người thường lên giọng phê phán những người ăn hối lộ nhưng tôi tự hỏi nếu chính họ được đút lót thì họ có nhận không? Vậy đấy, tôi cho rằng thế giới này có hai loại người: người xấu và kẻ đạo đức giả, mà trong hai loại đó thì chỉ có loại đạo đức giả là tôi ghét.

Nhưng Hà Anh đã làm hỏng bét cái thế giới quan của tôi. Dù tôi xếp nó vào loại đạo đức giả nhưng tôi không thể nào tìm được bằng chứng cho điều đó. Nó chẳng bao giờ làm bất cứ điều gì xấu kể cả những việc nhỏ nhặt như là không sơ-vin hay nói chuyện trong lúc cô giảng bài.

Tuy ngồi cạnh Hà Anh mang lại cho tôi nhiều điều khó chịu nhưng cũng có cái hay. Tôi đem những thói quen kì quặc của Hà Anh ra kể xấu với bọn thằng Minh si-líp và bọn nó rất thích nghe những chuyện đó.

– Khổ lắm, hôm trước kiểm tra mười lăm phút Bình Ngô Đại cáo tao không thuộc định lôi sách ra chép thì nó lườm tao một phát cháy bỏng, tao sợ quá đành phải cất sách đi, may mà còn nhìn được bài thằng Phú.

– Ôi kinh thế à. Đúng là con dở hơi. Thảo nào nó mới chơi được với thằng siêu nhân.

– Bọn mày chưa ngồi cạnh nó nên chưa biết đâu, môn nào nó cũng chép bài đầy đủ kể cả môn giáo dục công dân, rồi trong giờ cô đang giảng bài mà tao quay xuống nói chuyện với thằng Lâm là nó lại “suỵt” tao.

– Số mày đen thật.

Việc hàng ngày lôi Hà Anh ra nói xấu giúp tôi được kết nạp vào hội soi gái. Điều đó khiến tôi rất thích thú nhưng thỉnh thoảng tôi cũng thấy lương tâm day dứt vì Hà Anh luôn đối tốt với tôi.

Và thực ra, hội soi gái cũng không tuyệt vời như tôi tưởng, lúc đầu thì vẽ ra bao nhiêu hoạt động mà cuối cùng thì cũng chỉ là một nhóm mấy đứa chơi với nhau không hơn không kém. Đôi lúc tôi cũng cảm thấy mình không hợp với mấy đứa đấy nhưng bọn nó là những đứa thú vị nhất rồi, còn hơn chơi với mấy đứa nhạt nhẽo trong lớp.

Một hôm, Hà Anh nhờ tôi đèo nó về vì bố nó bận không đến đón được mà nhà tôi lại gần nhà nó. Tôi hơi ngần ngại nhưng không thể từ chối được. Nó thường giúp đỡ tôi và đây mới là lần đầu tiên nó nhờ tôi giúp, mà việc này thì cũng đâu khó khăn gì.

Chỉ có điều bọn thằng Minh si-líp mà nhìn thấy tôi và Hà Anh đi với nhau thì thật không hay chút nào. Cuối cùng thì tôi vẫn nhận lời, dù sao cũng chỉ một hôm thôi mà. Thế là hết giờ hôm đấy, tôi cố gắng tránh mặt bọn trong lớp, lựa lúc bọn nó không để ý bảo Hà Anh ngồi lên yên sau rồi phóng vèo đi. Tôi thở phào vì đã vượt qua vùng nguy hiểm.

– Lúc nãy cậu làm bài kiểm tra Toán có tốt không? – Hà Anh hỏi tôi.

– À, cũng được.

Tôi trả lời cho qua, hi vọng là chủ đề học hành sẽ chấm dứt ở đây. Nhưng chắc vô ích thôi, vì Hà Anh có chuyện gì khác để mà nói.

– Mình lo quá, bài này mình làm chán lắm.

– Lần nào mà cậu chả nói thế, xong cuối cùng điểm cậu toàn cao nhất lớp.

Tôi mỉa mai. Quả thật tôi rất ghét cái tính than thở của nó. Điểm 8 với tôi là một kết quả tốt trong khi đối với nó giống như thảm họa 2012.

– Nhưng lần này mình làm chán thật í.

“Còn mình thì chán cậu luôn”, tôi thầm nghĩ.

– Sao cậu lúc nào cũng phải đạt điểm cao thế? Điểm cao cũng có để làm gì đâu.

– Mình chẳng biết. Mình quen được điểm cao rồi, nếu điểm thấp thì mình sẽ day dứt lắm. Mà bây giờ đó cũng là mục đích duy nhất để mình phấn đấu.

Cuộc nói chuyện đứt quãng một lúc. Hai người chìm trong những dòng suy nghĩ khác nhau. Bỗng Hà Anh hỏi tôi:

– Về sau cậu muốn làm gì?

– Tớ á… Tớ muốn làm cầu thủ bóng đá.

– Ồ, tuyệt thật đấy. Mình chưa gặp ai muốn làm cầu thủ bóng đá cả.

Tôi hơi ngạc nhiên… về Hà Anh và về chính mình. Bình thường tôi sẽ nói không biết bởi vì khi tôi nói với bố là tôi muốn trở thành cầu thủ bóng đá thì ông bảo đó là điều vớ vẩn, và khi tôi bảo với thằng Tuấn Xêkô thì nó bảo tôi bị dở hơi. Bởi thế tôi cũng nghĩ mình dở hơi thật và không bao giờ nói ra điều ấy nữa. Nhưng tôi lại nói với Hà Anh, và nó còn thích thú nữa.

đôi bạn thân

“À, tại vì nó bị dở hơi mà”, tôi nhanh chóng tìm ra câu trả lời.

– Thế còn cậu?

– Mình muốn làm nhà báo.

– Tại sao?

– Vì chị mình rất thích làm nhà báo.

– Thế thì liên quan gì đến cậu?

– Mình rất muốn thực hiện ước mơ của chị. Chị mình không thể thực hiện ước mơ ấy. Chị mình mất rồi.

Tôi lặng cả người khi nghe Hà Anh nói thế. Tôi không còn cảm thấy ghét nó nữa, thay vào đó là một nỗi thương cảm và khâm phục tấm lòng cao đẹp của Hà Anh.

Thực sự, đèo Hà Anh về không phải là một nhiệm vụ khổ sai như tôi từng nghĩ. Sau hôm đấy, tôi cảm thấy giữa tôi và nó đã tồn tại một mối giao cảm. Tôi không ghét nó như trước. Nhưng lúc chơi với Hội soi gái, tôi vẫn tiếp tục nói xấu Hà Anh. Tôi không biết tại sao mình vẫn cứ làm thế. Tôi biết mình thật là một thằng tồi. Nhưng tôi không thể dừng được.

– Này sao mày ghét nó thế mà hôm trước tao lại thấy mày đèo nó về?

– Tao có muốn đâu. Nó cứ năn nỉ nên tao phải đồng ý. Đi với nó chán bỏ xừ, toàn nói chuyện học hành.

Một hôm, tôi ba hoa với mấy đứa là Hà Anh có một thói quen kì cục là hôm nào cũng lôi một chiếc lược màu hồng ra rồi ngắm nghía vuốt ve mà chẳng bao giờ dùng chải tóc. Nó quí cái lược đấy như vàng. Thằng Minh si-líp liền bảo tôi giấu cái lược đi cho nó hoảng đến phát khóc. Bọn tôi cười khoái trá khi nghĩ đến cảnh đó.

Thế là giờ thể dục, tôi giả vờ quên đồ chạy lên lớp rồi lục cặp Hà Anh. Tôi giấu chiếc lược vào bồn rửa mặt phòng vệ sinh nam rồi chạy ù xuống sân. Tiết sau, Hà Anh phát hiện ra chiếc lược đã biến mất. Nó loay hoay tìm mãi mà không thấy, bèn quay sang hỏi tôi:

– Cậu có thấy chiếc lược của mình đâu không?

– Chiếc lược nào cơ?

– Chiếc lược màu hồng mà mình vẫn hay mang ra ấy.

– Vậy à, mình không biết.

Tôi cười thầm trong bụng khi thấy Hà Anh đã hoảng hốt lắm rồi. Nó hỏi cả mấy đứa khác nhưng đứa nào cũng lắc đầu. Đến khi nó bắt đầu rơm rớm nước mắt thì tôi thấy thương thương bèn bảo:

– Có mỗi chiếc lược mà cũng khóc. Mình giấu đấy, để mình đi lấy cho.

Tôi tung tăng chạy vào phòng vệ sinh nam, nhưng hỡi ôi, chiếc lược đã không còn ở đấy nữa. Ai đó đã lấy mất rồi. Tôi tự trách mình dại dột khi để ở một chỗ nhiều người qua lại như thế. Tôi về lớp, mặt mày còn hoảng hốt hơn cả Hà Anh lúc nãy:

– Chết rồi, nó không còn ở đấy nữa. Ai lấy mất rồi.

Nghe tôi nói, Hà Anh bỗng trào nước mắt. Nó gục xuống bàn sụt sùi.

– Xin lỗi. Mình chỉ định đùa thôi. Ai ngờ…

Hà Anh vẫn khóc.

– Chỉ là một chiếc lược thôi mà. Mình sẽ mua đền cậu cái khác.

Ngay sau đó, tôi đã phải hối hận vì câu nói của mình khi nghe Hà Anh đáp:

– Đó là chiếc lược chị tặng mình trước khi mất…

Thấy Hà Anh khóc, mấy đứa xung quanh xúm lại dỗ dành. Trong khi đó, mấy thằng trong hội soi gái đứng chỉ trỏ cười cợt. Thằng Minh si-líp vỗ vai tôi:

– Mày khá lắm.

Lúc đấy tôi chỉ muốn đấm cho nó một phát. Nhưng thay vào đó, tôi lại mỉm cười với nó. Tôi thấy mình cũng hèn hạ và xấu xa như nó.

nhỏ vẫn giữu chiếc lược của tôi

Chiếc lược mãi mãi không tìm lại được, cũng như tình bạn giữa tôi và Hà Anh mãi mãi không thể hàn gắn. Dù tôi đã mua đền Hà Anh một chiếc lược khác nhưng nó vẫn giận tôi. Hà Anh không nói năng gì với tôi suốt cả năm lớp chín. Sau đó chúng tôi lên cấp ba và không gặp lại nhau.

Mãi đến tận bây giờ, kí ức đó vẫn là nỗi buồn trĩu nặng trong tôi. Ngày hôm ấy đã thay đổi cuộc đời tôi. Tôi nhận ra cái gì là phải cái gì là trái. Tôi nhận ra mình là ai…

Giờ đây đứng trước mặt Hà Anh, tôi vẫn cảm thấy xấu hổ vì chuyện đó trong khi cô ấy dường như đã tha thứ cho tôi.

– Mình xin lỗi vì chuyện chiếc lược.

– Mình không còn giận chuyện đó đâu.

– Lúc đó mình cư xử như một thằng ngốc. Đó là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời mình.

– Thôi cậu đừng buồn vì chuyện đó nữa. Thực ra, mình cũng không phải khi giận cậu suốt cả năm lớp chín như thế.

Mình vẫn còn nhiều thứ khác để nhớ đến chị. Hơn nữa, bây giờ mình có một kỉ vật khác cũng quí không kém.

Hà Anh lôi từ trong túi xách ra một chiếc lược khác. Đó là chiếc lược tôi đã tặng cô ấy…