Em cũng không thể đến với một ai đó mà lừa dối rằng yêu họ để ru ngủ trong vỏ bọc của một mái ấm gia đình. Em sẽ vẫn sống như vậy, vẫn làm việc và tận hưởng niềm vui từ nụ cười của những con người còn nhiều bất hạnh. Vì rằng em còn phải sống cả cuộc đời của anh nữa, cho nên phải sống sao cho thật ý nghĩa phải không anh?

***

Anh thân yêu!

Em viết cho anh giữa những ngày tháng tư. Nắng đã vàng như trải một lớp mật ong mịn màng xuống lòng phố. Hàng cây sấu già lắc lư ngững chùm hoa nho nhỏ xinh xinh vẫy vẫy trong gió thoảng. Tự nhiên như là nắng và gió vậy, em nhớ anh…

Không biết anh có đọc được những dòng này không nữa nhưng em lúc nào cũng nghĩ rằng anh đang ở bên em. Trên bàn làm việc, trong phòng ngủ của em vẫn đặt ảnh của anh. Với em anh vẫn rất gần dù là đã rất xa…

Em không còn là con bé ngây ngô của anh ngày nào. Giờ em đã là một “bà chị” trong phòng làm việc, giữa những em trẻ trung đầy ăp ắp nhựa sống. Em cũng tự thấy mình đã trưởng thành hơn không giống những lúc nhõng nhẽo ngồi trên xe đạp bắt anh dắt đi dọc các con đường. Em đã học cách sống tự lập mà không có anh mặc dù phải trải qua rất nhiều khó khăn. Em vẫn làm việc, vẫn ngồi tư lự bên tách cà phê những chiều thứ sáu. Ngắm phố xá, ngắm những đôi tình nhân dặt dìu đưa đưa đón đón. Ngắm những gia đình chở nhau đi ăn hàng sau một tuần làm việc đầy căng thẳng và đây là những lúc giành thời gian để yêu thương. Và một điều thật lạ là em không thấy lòng mình trống vắng mà lại thật nhẹ nhàng. Có lẽ em đã cảm nhận được hạnh phúc của họ, và niềm hạnh phúc ấy đã lan tỏa cả vào trong em, đúng không anh?

em-se-song-that-tot-boi-vi-phai-song-ca-cuoc-doi-cua-anh

Đã hơn mười năm rồi phải không anh? Quá khứ như một thước phim mà khi người ta muốn quên thì nó cứ tự quay trở lại. Và em đã không chọn cách để quên anh. Em đã tưởng mình gục ngã sau sự ra đi của anh. Bố anh đã vực em dậy. Ông bảo em rằng: “ Con trai bác đã chọn cái chết để giành sự sống cho cháu. Cháu hãy can đảm lên, hãy sống cả phần của nó với cháu nhé.” Em đã gượng đứng lên nhưng phải mất một thời gian dài. Nhưng em không thể quên được vòng tay thật chặt che chắn cho em trên chuyến xe khách định mệnh ấy. Anh là cuộc sống của em nhưng bây giờ em lại là người mang cả cuộc đời của anh trên vai. Anh có thấy mình thật bất công khi đã làm như thế?

Phố đã lên đèn và lại chuyển động với vô vàn xe cộ. Em trở về với căn phòng của mình, với cái máy tính cũ mèm mà viết, mà tìm niềm vui trong công việc. Sáng thứ bảy có hôm em phải dậy sớm mà nấu cháo với nhóm tình nguyện và đem đến bệnh viện Bạch Mai phát cho những bệnh nhân nghèo. Nhìn những ánh mắt rưng rưng những bàn tay đầy chai sạn đỡ lấy những bát cháo mà em không cầm lòng nổi. Cuộc sống vẫn còn nhiều điều bất hạnh hơn mình phải không anh?

Sáng chủ nhật, nhóm em lại bận bịu với việc ra chợ Đồng Xuân thuyết phục các chủ buôn ủng hộ các hàng tồn như quần áo giày dép, chăn màn cho vùng cao. Rồi với quỹ tiết kiệm của công ty hàng tháng, chúng em mua được những mặt hàng giá rẻ, những chiếc quần áo mặc dù đã lỗi mốt nhưng vẫn thật quý với người dân vùng cao. Có tuần chúng em đi từ chiều thứ sáu, với những chuyến hàng nặng tình nghĩa.

Em đã được lên Hà Giang, nơi đầy đá và gió, nơi đây bà con dân tộc còn khổ lắm. Em đã ngạc nhiên khi thấy những đứa trẻ chỉ độc một manh áo mà đi học giữa mùa đông. Có đứa cõng em đi chơi giữa cái rét cắt da cắt thịt mà đứa em không có được đến một manh quần. Và em đã khóc khi nhìn thấy nụ cười của chúng trong niềm vui vỡ òa nhận được quần áo mới. Chúng làm em nhớ cảm giác xưa kia khi được mẹ mua cho quần áo mới vào mỗi dịp tết đến. Chúng em đến cả các điểm trường xa xôi để mắc cho các em từng cái quạt điện đến cái máy tính. Có khi xe ô tô không đi qua được vì đường hẹp, chúng em lại cùng nhau khuân từng thứ một. Mệt nhưng mà thấy thật vui vì mình làm được một điều gì đó có ý nghĩa.

Đến Hà Giang, em lạc vào cả một thung lũng hoa tam giác mạch- thứ hoa chỉ nở vào tháng mười, tháng mười một hàng năm. Đứng trước cả ngàn đóa hoa nhỏ bé xinh xinh em chợt ước gì có anh ở bên. Hái một chùm hoa kết thành vòng nguyệt quế mang màu tim tím phớt hồng, em đội lêm mỏm đá rêu phủ như đội lên tình yêu của em. Dù em ở đâu, anh cũng mãi ở bên, phải không anh?

Em vẫn đến nhà anh vào mỗi dịp lễ Tết. Vết thương đã dần lành trong lòng bố mẹ anh. Có lẽ thấy em vẫn lầm lũi đi về, bố anh đã chạnh lòng nhắc em đi tìm lấy một hạnh phúc. Nhưng em không thấy mình bất hạnh, em vẫn đang có được những niềm vui nho nhỏ từ cuộc sống và công việc của mình. Em cũng không thể đến với một ai đó mà lừa dối rằng yêu họ để ru ngủ trong vỏ bọc của một mái ấm gia đình. Em sẽ vẫn sống như vậy, vẫn làm việc và tận hưởng niềm vui từ nụ cười của những con người còn nhiều bất hạnh. Vì rằng em còn phải sống cả cuộc đời của anh nữa, cho nên phải sống sao cho thật ý nghĩa phải không anh?

© Quý Anh