Câu danh ngôn kia của ai mà cứ như là viết cho riêng chị, để lúc chơi vơi chị lại vịn vào, dù rằng cũng chỉ như vịn vào ảo ảnh của trăng nơi đáy giếng…

Thực tế, chị có phải là người ngày càng trưởng thành không, hay là kẻ thất bại hoàn toàn?

 

Chị có chút nhan sắc. Như vậy, chị không phải là kẻ thất bại về ngoại hình. Chị có học hành và có nghề có nghiệp, lại được đề bạt làm quản lý. Như vậy chị không phải là kẻ thất bại trong công việc. Chị cư xử với nội ngoại, bạn bè, được tin tưởng, quý mến. Như vậy chị không phải là kẻ thất bại về văn hóa ứng xử. Chị nuôi con khỏe mạnh, rèn cho con biết tự học để thi đến học sinh giỏi cấp tỉnh. Như vậy chị không phải là một kẻ thất bại khi làm mẹ. Nhưng chị lại…

Bị xe tông khi đi đón con, chị vẫn có thể tự về nhà, tự rửa vết thương cho hai mẹ con và ba ngày sau, tự mang xe đi sửa. Con nằm viện, chị có thể một mình vừa chăm con, vừa dọn chỗ con ói, vừa chạy đi tìm bác sĩ. Chị có thể lái xe máy đưa con đi luyện thi xa 60 cây số, bất kể ngày hay đêm, mưa hay nắng. Chị có thể lao đi đón con ngay sau khi hết giờ làm và về nhà vừa nấu cơm vừa kèm con học.

doi-mau-that-baiChị có thể đánh phấn thoa son, mặc váy ngắn và trùm áo mưa tự phóng xe đến khách sạn dự đám cưới. Chị có thể bò xuống bếp tự nấu lấy mà ăn sau khi vừa ở bệnh viện về. Chị có thể dẫn con đi mua một chiếc xe đạp điện và tự mình tra dầu, vặn ốc xe cho con. Còn nhiều lắm, nhiều lắm những gì chị có thể tự làm. Người đời bảo chị kiên cường. Chị nghe nhưng không vui, như được khen mà rưng rưng tủi phận.

Chị mệt mỏi với những xì xầm của thiên hạ sau những lời khen. Chị cô đơn, chông chênh, nhưng không đủ can đảm để dựa vào bất cứ chỗ nào. Sau gần hai mươi năm kết hôn, việc gì chị cũng có thể xử lý được. So với thời con gái, chị trưởng thành biết bao nhiêu, dù chị luôn ước được ngây ngô, yếu đuối; được dại khờ, nông nổi… Cho đến lúc này, điều ước của chị chưa bao giờ thành hiện thực. Chị thực sự thất bại rồi sao?

Chị biết, trong cái cõi đời mênh mông kia có nhiều người ước được như chị. Chị cũng biết có những người đang cười nhạo chị, nhưng chắc chắn sẽ có những người đồng cảm với chị. Thực sự, không phải những người trong hoàn cảnh của chị không muốn thay đổi, nhưng có lẽ việc thay đổi luôn đòi hỏi sự trả giá mà vấn đề lại chưa đến nỗi quá bi kịch, vậy nên, cứ ngậm ngùi cho qua theo kiểu: chịu được đến đâu thì chịu. Thế rồi năm tháng đi qua, cái bề ngoài cứ rắn rỏi lên bao nhiêu thì trái tim lại chai sạn đi từng ấy. Gặp lại bạn cũ, ai cũng tỏ ra tiếc nuối cho cái thời thanh xuân của chị. Chị cười buồn, nghĩ chắc số phận mình nó vậy, dù sao cũng còn may mắn hơn rất nhiều người…

Có những kẻ không biết là thông minh, nhạy cảm hay mưu mô, láu cá đã đoán ra sự chông chênh của chị nên tìm cách tiếp cận. Cũng có lúc chị có cảm giác dễ chịu với sự săn đón ấy. Nhưng rồi, chị vẫn tỉnh táo để nhận ra rằng, có cả mớ rắc rối đang rình rập. Chị từ chối bằng vẻ lạnh lùng, bất cần đầy bản lĩnh vốn có.

Rồi trong lần sinh nhật một người bạn đồng cấp, chị được mời đến một quán ăn sang trọng, sau đó là vé massage ở trung tâm thẩm mỹ. Đúng là một ngày được làm thượng đế. Chị nhận ra rằng, giá trị cuộc sống đôi khi phải do chính mình tạo lấy, đừng ngốc nghếch chờ người khác mang đến.

Thế là chị sắp xếp công việc, một tuần hai buổi đi tập thể dục, mỗi tháng lương lại trích ra trong phần dành dụm để mời bạn bè đi ăn hoặc mua sắm. Chị cũng không nhất nhất phải ngày nào cũng nấu cơm để rồi hùng hục bếp núc mà thỉnh thoảng chở con đi ăn bên ngoài… Chị bắt đầu cảm thấy cuộc sống như nhẹ nhàng hơn, bớt áp lực, bớt mệt mỏi. Chị thấy yêu mình hơn, giảm được những sầu muộn, tủi thân so với bạn bè. Có lẽ đó chính là kết quả của việc chị đã thu xếp hài hòa hơn cuộc sống của mình.
 HÒA BÌNH