Tôi đóng sầm cửa lại rồi lấy xe phóng đi bởi tôi tức tối với mẹ về chuyện không mua cho tôi bộ đồ ông già noel mà tôi đã háo hức dặn từ trước, trong khi đó, thằng em và mấy thằng bạn của tôi lại được sắm những bộ trông thật bảnh bao.

Lao đi trong bực tức và giận dữ, tôi cũng không biết điểm đến của mình là đâu nữa, cứ thế mà phóng xe đi thôi. Rồi, tôi rẽ vào công viên Lê Lợi, gần chỗ cầu Trường Tiền- là địa điểm lí tưởng của bọn tôi mỗi lần tụ tập nhóm. Trời tối dần và càng lạnh hơn. Từng đợt gió đông đang rít lên như cận kề bên tai tôi. Bình thường, đây là điểm hẹn hò lí tưởng của nhiều người, là nơi diễn ra phiên chợ đêm với đầy đủ các loại hàng hóa. Nhưng hôm nay, có lẽ những đợt mưa phùn lất phất làm cho nó vắng vẻ hơn. Hay tại vì người ta đang háo hức chuẩn bị đi nhà thờ, cầu nguyện trong đêm Giáng sinh này chăng? Hình như năm nào đến dịp noel, tiết trời cũng lạnh như thế. Nó làm cho những cậu học trò chúng tôi háo hức hơn với biết bao trò nghịch ngợm với những trận cười sảng khoái. Vậy mà noel năm nay, tôi lại đang vất vưởng nơi đây, nghĩ đến giờ mà vẫn chưa hết giận mẹ.

co-me-la-dieu-xinh-dep-nhatTừng đợt gió lạnh kèm theo mưa phùn cứ rít lên, cái lạnh thấm sâu vào da thịt. Bỗng nó cuốn theo mấy trang giấy bay lên, hình như là của ai đó. Tôi cúi xuống nhặt giùm kẻo nó bị ướt. Nhìn quanh chẳng thấy ai. Hay là…? Quẩn quanh mãi tôi mới phát hiện ra một cậu bé chừng 11, 12 tuổi gì đó đang tựa mình bên một miếng gỗ ngủ ngon lành dưới gầm cầu, bên cạnh còn có một vài tờ giấy nữa. Dưới ánh đèn mờ mờ, ảo ảo, khuôn mặt nó lem luốc đi chắc vì suốt ngày lang thang khắp ngõ hẻm, đường phố.

Những nét chữ rõ ràng lại được ghi bằng mực đỏ trên trang giấy đã không thể không thu hút sự chú ý của tôi. Và có lẽ, sẽ chẳng bao giờ tôi quên được những dòng chữ cảm động ấy:

“Mẹ yêu quý của con!

Đêm nay là đêm Giáng sinh, trời lạnh quá mẹ nhỉ? Thật đặc biệt vì sinh nhật của con trùng vào lễ Giáng sinh. 12 năm về trước, chắc cũng trong tiết trời lạnh buốt như thế này, mẹ đã sinh ra con. Để rồi chỉ vỏn vẹn 2 năm được sống trong vòng tay yêu thương của mẹ, mẹ lại bỏ hai anh em con mà đi.

Không biết giờ này mẹ có được đón Giáng sinh không? Chắc ở trên thiên đàng, những thiên thần cánh trắng đang chuẩn bị một bữa tiệc thật ấm cúng phải không mẹ. Sinh nhật con năm nay cũng như bao năm trước, chẳng có ai nhớ đến, cũng chẳng có một món quà nào cả, nhưng con không còn buồn như trước nữa. Mà con thấy mình hạnh phúc hơn nhiều mẹ ạ. Bởi vì mẹ đã sinh ra con, đã cho con được sống trong tình người cao quý, cho con biết được nỗi khổ của mẹ khi phải đương đầu với những đợt rét dữ dội trong hoàn cảnh túng thiếu. Và lòng con càng thấy ấm áp hơn khi ngày này, nhà nhà lấp lánh ánh đèn, cây thông noel… Dòng người nô nức đổ ra đường đi đón Giáng sinh, đến nhà thờ cầu nguyện điều an lành và trao cho nhau những lời chúc tốt đẹp. Nhìn gương mặt ai cũng vui tươi, rạng rỡ hẳn lên mẹ ạ.

Mấy ngày trước, bác Minh cho con một chiếc áo ấm của con trai bác ấy, dù hơi rộng một tí nhưng ấm lắm mẹ ạ. Mùa đông này con không còn sợ lạnh nữa rồi. Còn mẹ của con, mẹ có mặc đủ ấm không?Bác Minh cũng đã đăng ký với ủy ban phường cho con vào trại trẻ mồ côi mẹ ạ, nhưng con không muốn, con không muốn vào đó đâu bởi vì con sẽ đi tìm em, sẽ tìm bằng được em con. Ngày mẹ đi, em con chỉ mới mấy tháng tuổi, bà ngoại phải chăm sóc em. Nhưng rồi bà già yếu và qua đời. Rồi con nghe người ta bảo có người nhận em về nuôi. Vậy là từ đó, 2 anh em con mỗi đứa một nơi. Con nhớ em, thương đứa em bé bỏng của con không biết giờ này em sống thế nào nữa. Cầu mong mẹ sẽ phù hộ để con tìm được em, để 2 anh em con được đoàn tụ với nhau.

Kể từ khi bà ngoại mất, con lang thang khắp các đường phố và được nhiều người giúp đỡ lắm mẹ ạ. Cô Dương đã cho con được đến trường để được học hành như bao bạn bè khác. Sống trong thiếu thốn, con mới hiểu được tình người quan trọng như thế nào. Con thấy mình còn may mắn biết bao.Nhà cô Dương có con trai vừa được nhận bằng Thạc sĩ ngành Y đó mẹ ạ. Con cũng không biết cái chức vụ Thạc sĩ to đến đâu nhưng ai cũng mừng cho gia đình cô ấy mẹ ạ. Con ước ao sau này cũng sẽ trở thành một bác sĩ, được mặc bộ đồ trắng đi chữa bệnh cho mọi người. Con sẽ đến chữa bệnh cho những người nghèo khổ, đến những vùng miền xa xôi khám bệnh cho mọi người. Để không còn người mẹ nào phải đánh đổi cả mạng sống của mình để dành lấy sự sống cho con của họ nữa. Để một gia đình sẽ có bố mẹ, có con. Thật hạnh phúc biết bao.

Con biết rằng, dù ở thế giới bên kia, mẹ vẫn luôn dõi theo anh em con phải không mẹ, mẹ phù hộ cho anh em con sớm được gặp nhau mẹ nhé. Một năm mới nữa đã cận kề, chúc mẹ của con mãi đẹp như những thiên thần cánh trắng, thiên thần trong trái tim con”.

Đọc xong những dòng chữ ấy mà tôi khóc khi nào không hay nữa. Khóc vì tấm lòng trong sáng của cậu bé mồ côi bươn chải khắp phố phường. Khóc vì hận chính bản thân mình, tôi thật quá vô tâm…

Nó vẫn ngủ ngon lành trong chiếc áo ấm rộng thùng thình đã phai màu năm tháng dưới cái lạnh căm căm. Và gương mặt nó thật rạng rỡ. Chắc nó đang mơ một giấc mơ đẹp, giấc mơ được gặp mẹ, gặp em chăng?

Cuối dòng thư là những nét vẽ non nớt, không được đẹp cho lắm nhưng thật rõ ràng, là hình một cây thông noel được gắn đầy những hộp quà nhỏ và ba mẹ con đang ôm nhau cười rạng rỡ.

Tôi vội tìm trong túi áo lấy ra một đôi bít tất và một ông già noel mà thằng em đã tặng tôi lúc chiều. Có lẽ nó sẽ giúp em ấm áp hơn giữa mùa đông lạnh giá này. Mà ai biết được rằng giữa mùa đông lạnh giá ấy là một trái tim bé nhỏ mà nóng bỏng tình yêu thương. Mong cho mọi điều an lành sẽ đến với em. Rồi, tôi vội lấy xe lao thẳng về nhà vì tôi biết rằng tôi thật hạnh phúc biết bao vì ở đó, mẹ tôi đang ngóng chờ!

  • Gửi từ Lê Hằng – lehanght92@