Có bao giờ chị nhìn sâu vào đôi mắt anh ấy để nhận ra nỗi buồn mà anh không dám nói lên chưa? Có bao giờ chị hỏi cảm giác của anh ấy khi phải “yêu” chị suốt thời gian qua là như thế nào? Chị chỉ cần có được anh ấy là đủ. Vậy chị giữ được thể xác mà không nắm được trái tim anh ấy chị có vui không? Chị đã bao giờ hiểu thế nào là tình yêu?
 
***
Trong cuộc sống này, gặp gỡ được nhau đã gọi là duyên rồi. Tôi và anh ấy có duyên. Chị và anh ấy, tôi biết cũng được gắn kết bởi hai chữ duyên phận. Một sự lựa chọn của anh ấy, dù sai lầm hay đúng đắn, tôi cũng không hề oán trách bởi tôi biết nếu có duyên không nợ thì cũng đành chấp nhận. Tôi để anh ấy ra đi, đến bên chị, tôi đã thật tâm cầu cho hai người được hạnh phúc.
Chị yêu anh ấy và làm tất cả mọi thứ để có được anh. Chị chịu bao nhiêu đau khổ, làm bao nhiêu việc và bị người đời chê cười cũng chỉ mong được đứng bên cạnh anh ấy với vị trí “người yêu”. Tôi thấu hiếu những tổn thương của chị, tôi càng hiểu tình cảm của chị, tôi xót xa thay. Tôi yêu anh ấy nhưng tôi không đánh mất đi lòng tự trọng của mình, tôi chấp nhận là một kẻ thất bại. Tôi để anh đến với nơi mà ở đó anh cảm thấy sống vui sống hạnh phúc hơn là ở bên tôi ngày nào.

co-bao-gio-chi-nhin-sau-vao-doi-mat-cua-anh-ay-2

 Thời gian qua đi, khi tôi dần chấp nhận với những mất mát, khi cuộc sống của tôi dần mờ tên anh ấy, trái tim tôi đang đi đến bến bờ của bình yên, tôi gặp lại anh trong một chiều nhạt nắng. Tôi cười và hỏi những câu mà bất cứ ai gặp lại người yêu cũ đều hỏi như thế.
“Anh giờ có hạnh phúc không?”.
Tôi không mong anh ấy sẽ trả lời, hai tiếng “hạnh phúc” xuất phát từ đôi môi anh sẽ làm tim tôi tan ra mất, vì hạnh phúc đó đâu còn là cùng tôi. Anh ấy đưa mắt nhìn về một hướng xa xắm, anh khẽ lắc đầu nhè nhẹ như muốn giấu cả thế giới ngoại trừ tôi. Trái tim tôi đã chẳng tan ra, mà nó như ngừng đập khi khóe mi anh ấy bắt đầu nhòe đi bởi hai dòng nước mắt. Quen nhau 4 năm, đây là lần đầu tiên anh khóc trước mặt tôi. Tôi đủ tỉnh táo để hiểu anh ấy đang tổn thương và bế tắc đến nhường nào. Đã bao giờ chị thấy anh ấy đau?
Để đến khi mọi chuyện như đã đi vào hồi kết, tôi mới hay ngày đó anh ấy bỏ tôi chẳng vì anh yêu chị, mà chỉ vì chị ràng buộc anh ấy bởi những đau đớn của chị mà thôi. Chị đóng vai một con mèo nhỏ bị ướt sũng dưới cơn mưa, nếu anh không dang tay ra đón lấy và ôm chị vào lòng thì anh ấy là người mang tội. Mạng sống là do ba mẹ chị ban cho, đó đâu phải là thứ để chị đem ra uy hiếp và bắt lấy một người con trai như thế?
Anh ở bên cạnh chị vì không muốn chị làm điều dại dột. Anh vì chị mà chấp nhận rời xa tôi, những gì anh nhận được chỉ toàn là mệt mỏi. Anh ấy biết anh đang đi sai đường nhưng anh không còn lối nào để quay đầu lại nữa.
Anh ấy sống vì người khác nên bao nhiêu nỗi buồn anh lặng lẽ giấu thật sâu. Ngày đó anh ấy mặc cho tôi gọi anh là kẻ phản bội chứ không giải thích một lời chỉ muốn tôi quên đi. Có bao giờ chị nhìn sâu vào đôi mắt anh ấy để nhận ra nỗi buồn mà anh không dám nói lên chưa? Có bao giờ chị hỏi cảm giác của anh ấy khi phải “yêu” chị suốt thời gian qua là như thế nào?
 
Chị chỉ cần có được anh ấy là đủ. Vậy chị giữ được thể xác mà không nắm được trái tim anh ấy chị có vui không? Nếu chị biết tất cả nỗi lòng của anh ấy, biết được người mình thương không hạnh phúc, chị có dám ra đi để anh ấy đến với tình yêu của mình như tôi đã từng làm? Chị đã bao giờ hiểu thế nào là tình yêu?
  • Thiên Thần Xấu Xí