Gió mùa về qua những ô cửa cũ kỹ se sắt lạnh, phủ bụi thời gian. Chỉ là cơn gió vô tình nhè nhẹ mà cuốn bay tất cả, bao kỉ niệm dồn ép trong tim như vỡ òa…

***

Hà Nội trời trở gió rồi đấy anh biết không?

Anh đã đến một nơi rất xa bỏ mặc em chơi vơi cùng những thước phim kỉ niệm. Từng đợt gió như muốn quật ngã đôi chân em. Bước trên những con phố thân quen mà chỉ chực òa khóc…Phố vẫn thế, em vẫn thế mà anh đâu mất rồi!

Con đường hoa sữa của những ngày xưa, em giấu mình trên bờ vai anh trốn tránh thứ hương thơm quá đỗi nồng nàn ấy.

Còn đây là cây cầu chứng kiến buổi hò hẹn đầu tiên, tay nắm tay cùng ngắm hoàng hôn của những ngày gió, mơ màng trong thứ hương thơm tình đầu.

Góc quán café quen thuộc của những ngượng ngùng, những hờn dỗi, cùng những cái nắm tay ngọt ngào! Giờ chỉ còn mình em với những mảnh kí ức vỡ vụn.
cho-em-nho-anh-chut-nua
 Tất cả kỉ niệm ùa về theo làn gió làm vỡ tan sự cố gắng mạnh mẽ của em bấy lâu. Có những lúc em tưởng rằng mình đã quên hết mà sao hôm nay lại nhớ nhiều đến lạ. Bởi gió mang theo kỉ niệm hay là vì em cứ tự dối lòng mình khi em chưa thể nào quên.

Ngày anh lặng lẽ rời bỏ em để đi đến khoảng trời xa xôi đầy tuyết trắng, anh đi tìm tương lai của anh nhưng nơi đó không có em. Chỉ còn lại mình em đối diện với những giấc mơ màu hồng, với những viễn cảnh tương lai tươi đẹp mà đôi ta đã từng vẽ nên. Em biết cất nó vào đâu đây khi trái tim đã mang quá nhiều kỉ niệm. Đây là cuộc sống, không phải là cuốn phim mà chỉ một cái chớp mắt là thời gian vùn vụt trôi qua.

Và em cũng chẳng còn đủ hy vọng để mong chúng mình sẽ gặp lại, đường đời muôn ngả ngàn lối sẽ có con đường hạnh phúc dành cho em. Anh và em, mỗi người sẽ lại nắm lấy một bàn tay khác.

Dẫu biết rằng kỉ niệm mãi mãi chỉ là quá khứ, có quay ngược lại được thời gian cũng chẳng thể thay đổi được. Anh vẫn cứ phải đi về phía chân trời ấy, không có em. Nhưng thời gian và không gian sẽ cho ta những thứ ta cần. Sẽ thôi nhớ nhưng, thôi buồn bã. Hạnh phúc rồi cũng sẽ đến.

Thế nhưng hôm nay gió mùa về rồi đấy, mình nhớ nhau một chút được không anh?

© Kỳ Lân