Mỗi lúc cô đơn thèm lắm một cái ôm vỗ về, mỗi lúc vấp ngã cần lắm một câu nói “Anh ở đây, mọi chuyện rồi sẽ ổn”. Cảm giác muốn được bàn tay ấy siết chặt, nụ cười âu yếm, bờ vai an yên.

***

Em và anh đều là những người từng đổ vỡ trong tình yêu. Nhiều lần đổ vỡ, vì chưa đúng người hay chưa đúng thời điểm? Em vẫn nhìn về phía trước, tin rằng có người thật sự yêu thương mình.

Em tự tin, lạc quan và tự vẽ cho mình một thế giới màu hồng. Em gặp anh, làm anh rung động bằng nụ cười, ý chí của tuổi 20. Thế nên hơn một lần, anh chẳng thể che giấu cảm xúc: “Anh thích em”.

Anh, người đang ông trung niên sắp bước đến tuổi 40, nhiều nét cằn cỗi trên gương mặt, nhưng có một nụ cười hiền từ, giọng nói ấm áp, đôi tay rắn rỏi. Đôi mắt sáng thoảng chút nỗi buồn và sự mệt nhọc. Anh là ngừời đàn ông đã có gia đình, đã ly hôn, đã có con, đã từng có thêm vài cuộc tình đổ vỡ.

Em biết chứ, em chấp nhận anh trong cuộc đời mình là em chấp nhận hết mọi thứ, dù cho mọi người có khuyên em, ngăn em đi nữa. Dù bao người đàn ông theo đuổi, trong đôi mắt em chỉ có hình ảnh của anh.

Mỗi lúc cô đơn thèm lắm một cái ôm vỗ về, mỗi lúc vấp ngã cần lắm một câu nói “Anh ở đây, mọi chuyện rồi sẽ ổn”. Cảm giác muốn được bàn tay ấy siết chặt, nụ cười âu yếm, bờ vai an yên. Dám bắt đầu, dám dành tình yêu của tuổi 20 cho một người có nhiều tổn thương sâu sắc.

boi-vi-em-can-anh

Trái đất tròn, Sài Gòn bé nhỏ, định mệnh nào, em và tình cũ của anh, mối tình 4 năm mà anh nói đã chấm dứt nhưng nghĩa thì vẫn còn dai dẳng. Sao em hiểu hết được. Và rồi em chấp nhận không hối tiếc, chỉ mong điều đó khiến anh bớt đi phần nào day dứt trong lòng.

Chị là một người phụ nữ đẹp, ngày chị còn trẻ chắc phải là vô cùng xinh đẹp. Là mẹ của những đứa con nhỏ, những đứa trẻ mà anh yêu thương, là sợi dây liên kết vô hình vì lẽ nào đó mà không giữ được nhau. Em thấy có tội, tội của một người đến sau.

Em biết tình yêu của mình bấp bênh, bé nhỏ. Là một người đàn ông đang phải một mình với cuộc sống bộn bề, anh không muốn giữ em lại. Hay nói đau lòng hơn, tình yêu anh dành cho em là chưa đủ. Anh đã từng muốn buông tay em, em đã thấy.

Có lẽ dừng lại, rồi một vài tháng, một vài năm em sẽ dễ dàng tìm được một bờ bến khác, yêu em, thương em, cho em nhiều hạnh phúc. Nhưng em đã nắm tay anh một lần, đã từng suy nghĩ về tất cả. Thế nên mình đừng vội buông, đau khổ cũng được, đắng cay cũng được, khó khăn cũng được, chịu đựng cũng được, đợi chờ cũng được hãy để cho em được cố gắng miễn là đến khi nào còn có thể.

Mặc dù em chỉ là một cô gái nhỏ nhoi bên anh, dùng tình yêu của mình dành cho anh những điều ngọt ngào, quan tâm và chia sẽ với anh. Là cô gái không để anh phải lo lắng, không cho anh xem cô ấy là áp lực. Là cô gái không sợ những rào cản phía trước, chỉ sợ tình yêu này không đủ, chỉ sợ niềm tin này không đủ để dành cho anh.

Vậy nên luôn nói với bản thân:

“Phải mạnh mẽ lên, phải cố gắng nhiều hơn.

Phải cười nhiều, lạc quan hơn, và phải biết lo nghĩ chu đáo hơn.

Phải bắt đầu lại nhiều việc thật nhanh nhưng lại phải thật kiên nhẫn với chính mình và người đó.

Phải thật bình tĩnh và an yên để có thể thấu hiểu mọi chuyện. Vì bây giờ còn có thêm một người để yêu thương. Thật tâm và thương thôi.

Không vì vấp ngã mà nản lòng, không vì khó khăn mà từ bỏ. Bởi chỉ cần như thế, sẽ không phải cảm thấy một chút nuối tiếc nào.”

Chỉ mong có thể vượt qua được nhiều sự, gia đình, công việc, cuộc sống, vết thương lòng. Chỉ mong làm vơi đi những tổn thương, chỉ mong là một bờ vai để anh tựa vào mỗi lúc mệt nhoài, sẽ không phải gồng mình lên nữa. Em mong một ngày, anh có thể cảm nhận trọn vẹn tình cảm em dành cho anh mà thấy an vui.

  • An Nguyen