Mùa thu chết nơi tán rừng lá thấp
Lời rêu đau trên mộ phiến đá sầu
Thì thôi nhé, nay rừng xưa đã khép
Khúc giao mùa xin còn gọi tên nhau?

Cũng giống như câu chuyện thuyền và biển
Hẹn hứa nhau ở tận cuối chân trời
Nhưng chỉ có biển nghìn thu ở lại
Thuyền nay về, mai rẽ sóng ra khơi…

biet-khuc

Buồn không em, khi tình đã đánh rơi?
Mỗi đứa mỗi nơi bên đời hiu quạnh
Mưa đêm nay…ngày mai rồi có tạnh?
Ta buâng quơ nghe lá đổ muôn chiều.

Thấy nuối tiếc, vì giá như em hiểu
Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu
Đêm trằn trọc mơ về nơi xa lắm
Nỗi nhớ dài như một khúc thụy du!

Thôi cố quên mà ru đời đi nhé!
Mặc thời gian mãi lặng lẽ nơi này
Màu hạ trắng xưa hoa vàng mấy độ
Cho nỗi buồn như một cánh vạc bay?