Bất chợt đông về trên phố sau những cơn mưa nhỏ. Bất chợt ta thấy cảm nhận được cái lạnh đầu mùa. Mùa đông Hà Nội mang về hơi nóng của ngô luộc, hơi thơm của khoai nướng và mùi vali của những chiếc bánh chuối nóng hổi trên những con hàng ngày ta đã qua.

Bất chợt đông về khi ta còn ngái ngủ, cái lạnh của mùa đông làm cho ta không muốn chui ra khỏi chăn ấm khi mỗi sáng thức dậy. Mùa đông về cho ta cảm giác được nằm trong chăn ấm, nằm nghe gió bấc thổi trên từng nóc nhà, để cho ta gặm nhấm những kỉ niệm mùa đông xa ngái.

Bất chợt mùa đông mang theo những cơn gió lạnh len vào từng góc phố, từng ô cửa nhỏ mỗi sáng thức dậy. Bất chợt cho ta thấy được cái ấm áp của những tia nắng vào buổi bình minh. Đông về làm cho ta thấy nhớ bát bún ốc cay cay, vị ngọt bùi của hạt dẻ nóng hay đơn giản là vị đậm đà của tách cafe nóng.

bat-chot-mua-dong-da-ve

Bất chợt đông về thổi rụng những chiếc lá vàng còn sót lại của mùa thu, lại nhớ về những ngày còn bé được mẹ nướng cho củ khoai mỗi khi đi học về hay những ngày đi chăn trâu nướng ngô sao mà vui đến thế.

Đông về làm cho ta thèm cái cảm giác cả nhà quây quần bên mâm cơm nóng, thèm cái cảm giác còn bé được mẹ chan cho từng muỗm canh nóng hổi. Bất chợt đông về làm cho ta thấy nhớ quê nao lòng. Mùa đông này ở quê chắc là đang vào mùa, thèm sắn nướng, thèm thịt ếch nấu với đậu…

Bất chợt đông về trên phố, thấy những đôi tình nhân tay trong tay mà thấy dường như mùa đông tán biến. Thấy những chiếc áo ấm đủ màu như những bông hoa đang khoe sắc, thấy những bông cúc còn sót lại của mùa thu vẫn đong đưa theo gió. Thấy nhớ cảm giác mùa đông khi đọc “gió lạnh đầu mùa” hay “chiếc lá cuối cùng”.

Bất chợt đông về thấy nhớ, thấy chạnh lòng, thấy cô đơn trống vắng…

Bất chợt đông về trên phố khuya.

Ta thấy lạnh những tâm hồn đơn lẻ.

Nếu có lẽ dòng đời không hối hả.

Để vô tình ta bị lạc mất nhau.

 

Có phải vậy mà mùa đông tuyết trắng phau.

Một màu trắng, một người về xa vắng.

Cây bàng gầy đứng trong gió mong manh.

 

Mấy lần rồi nếu đúng hẹn mùa đông

Chắc anh chỉ thấy dòng đời hối hả

Phải không em, lỡ đời không vấp ngã

Để vuột tay nhau lạc mất mấy mùa

 

Mùa đông đứng nhìn lại kỷ niệm xưa

Khẽ vuốt cây rung dù là cơn gió

Nhắc nhở bâng quơ bóng hình đứng đó

Đã mấy đông rồi không thấy về thăm

 

Có lẽ mùa đông đã quá xa xăm

Xa một tầm tay mấy lần chín tháng

Xuân thắm hạ phai thu chiều lơ đãng

Đông đến ngóng chờ rồi lặng lẽ đi

 

Thôi đông hãy như cô gái xuân thì

Chớm một chút cho lòng xuân mát lạnh

Ta cũng lỗi hẹn dù biết đông canh cánh

Giữ trong lòng ấp ủ những niềm riêng

 

Có phải thế mà đông cứ lạnh thêm?

  • Gửi từ email Mèo Vàng